Nghề Y – Con Đường Của Kiên Nhẫn Và Hy Vọng

Tôi vẫn nhớ ngày nhỏ, bà cô Đỗ Thị Hiển hay bảo tôi: “Tuấn à, làm nghề y không phải chuyện ngày một ngày hai đâu. Muốn cứu người, trước tiên phải học cách chờ đợi, học cách không bỏ cuộc”.
Lúc đó, tôi còn bé, nghe thì nghe vậy thôi, chứ chưa hiểu hết. Mãi đến sau này, khi đã bước qua 20 năm gắn bó với nghề, tôi mới thấm thía lời bà nói. Nghề y, với tôi, không chỉ là chuyện bốc thuốc, chữa bệnh, mà là một con đường dài – con đường của kiên nhẫn và hy vọng.
Những ngày đầu: Kiên nhẫn với chính mình
Hồi mới tiếp quản nhà thuốc Đỗ Minh Đường, tôi áp lực lắm. Nhà thuốc là di sản 5 đời của dòng họ Đỗ Minh, từ cụ tổ truyền lại cho bà cô, rồi đến tôi – đời thứ 5. Tôi lớn lên trong cái nôi của y học cổ truyền (YHCT), từ nhỏ đã quen với mùi thảo dược phơi khô, tiếng chày giã thuốc và cả những câu chuyện bà kể về người bệnh được cứu sống nhờ thang thuốc gia truyền. Nhưng biết là một chuyện, làm được lại là chuyện khác.
Thời điểm tôi kế thừa nhà thuốc thì y học hiện đại đang lên ngôi, thuốc Tây đầy rẫy, tiện lợi, nhanh gọn. Còn y học cổ truyền thì sao? Người ta bảo chậm, bảo lạc hậu, có người còn nghi ngờ: “Uống mấy thang thuốc lá cây này liệu có khỏi không?”. Tôi không trách họ, vì chính tôi cũng từng tự hỏi mình: “Liệu mình có đủ sức giữ gìn cái nghề này không? Liệu mình có thể chứng minh rằng YHCT không chỉ là di sản, mà còn là tương lai?”.
Những ngày đầu, tôi lao vào nghiên cứu, thử nghiệm. Bài thuốc gia truyền chữa xương khớp, sinh lý nam, mề đay hay mất ngủ, viêm xoang, viêm họng của dòng họ – cái nào tôi cũng muốn cải tiến, vừa giữ được cái hồn của tổ tiên, vừa phù hợp với con người thời nay. Nhưng không phải lúc nào cũng suôn sẻ.
Có lần, tôi thử điều chỉnh liều lượng một bài thuốc, tưởng là hay, ai ngờ bệnh nhân uống vào lại bị nóng trong, khó chịu. Tôi lo lắm, tự trách mình sao lại vội vàng. Rồi có hôm, ngồi cả đêm đọc lại sách y, mày mò từng vị thuốc, thử đi thử lại, chỉ mong tìm ra cách tốt hơn. Những lúc ấy, tôi mới hiểu: làm nghề y, trước tiên phải kiên nhẫn với chính mình. Không nóng vội, không bỏ cuộc, cứ đi từng bước, rồi mọi thứ sẽ ổn.
Kiên nhẫn với bệnh nhân: Điều mà nhất định tôi phải nhớ
Tôi còn nhớ mãi câu chuyện về chú Thạch – một bệnh nhân ở tận Hà Nam tìm đến nhà thuốc cách đây chừng 10 năm. Chú bị đau khớp gối mãn tính, đi lại khó khăn, chân sưng to, đêm nào cũng mất ngủ vì đau. Chú bảo: “Tôi đi khắp nơi, uống đủ thứ thuốc Tây rồi, chích cũng chích, mà chẳng đỡ. Nghe người ta mách đến chỗ cậu, tôi cũng chẳng hy vọng gì nhiều, thử lần cuối thôi.”
Nhìn đôi chân chú sưng đỏ, tôi thương lắm. Tôi kê bài thuốc gia truyền chữa xương khớp của dòng họ, kết hợp châm cứu, dặn chú kiên trì dùng ít nhất 2 tháng, vì bệnh mãn tính không thể ngày một ngày hai mà khỏi. Nhưng mới uống được hơn tuần, chú gọi điện bảo: “Sao tôi uống mà vẫn đau thế này? Cậu có chắc thuốc này hiệu quả không?” Giọng chú đầy thất vọng, tôi nghe mà chột dạ. Tôi giải thích: “Chú ơi, bệnh lâu năm như cái cây mọc rễ sâu, muốn nhổ tận gốc thì phải từ từ. Chú cứ tin tôi, dùng hết liệu trình rồi mình tính tiếp.”
May sao chú nghe lời. Một tháng, rồi hai tháng trôi qua, chú gọi lại, giọng mừng rỡ: “Cậu Tuấn này, tôi đi lại được rồi, đêm cũng ngủ ngon hơn. Cảm ơn cậu nhiều lắm!” Nghe chú nói, tôi nhẹ cả lòng.
Hay có những bệnh nhân bị viêm xoang, dùng bài thuốc viêm xoang bên tôi 1-2 tuần thấy dịch mũi nó ra nhiều quá cũng gọi điện tới trách tôi là thuốc làm nặng thêm bệnh. Nhưng thực sự đó là thuốc tôi đang phát huy hết tác dụng, đẩy hết dịch mủ viêm trong các hốc xoang ra ngoài, có như vậy thì mới hiệu quả được. Bệnh nhân nghe tôi giải thích xong thì cũng yên tâm dùng tiếp và đạt kết quả tốt.
Nhưng qua những câu chuyện đó, tôi rút ra một bài học: làm nghề y, không chỉ mình mình kiên nhẫn, mà còn phải dạy bệnh nhân cách kiên nhẫn. Có những bệnh, thuốc tốt đến mấy cũng cần thời gian, cần niềm tin từ cả hai phía – người chữa và người được chữa.
Hy vọng: Ngọn lửa nhỏ giữa những ngày khó
Nói đến nghề y, tôi nghĩ không thể thiếu hy vọng. Có hy vọng, người ta mới vượt qua được bệnh tật, mới dám tin vào những thang thuốc lá cây mà nhiều người từng coi thường. Với tôi, hy vọng không chỉ là thứ tôi mang đến cho bệnh nhân, mà còn là thứ tôi học được từ chính họ.
Một câu chuyện mà tôi không thể nào quên là chuyện của chú Phạm Văn Đăng – một người suýt nữa mất đi đôi chân vì thoát vị đĩa đệm, nhưng nhờ hy vọng mà chú đã đứng lên được. Chú Đăng, 59 tuổi, ở Lâm Thao, Phú Thọ, tìm đến Đỗ Minh Đường vào cuối năm 2019 trong tình trạng tệ lắm. Chú kể, hôm ấy tỉnh dậy, chú muốn bước xuống giường thì thấy chân cứng đờ, không nhúc nhích được. Cố gượng dậy, cơn đau từ lưng lan xuống chân như muốn ngất đi.
Chụp MRI ở Việt Đức, bác sĩ bảo chú bị thoát vị đĩa đệm nặng, thoái hóa cột sống, có nguy cơ bại liệt cao. Chú uống thuốc Tây 2 tháng mà bệnh không đỡ, ngược lại còn nặng hơn, nằm liệt một chỗ, mọi sinh hoạt đều phải nhờ vợ con. “Tôi tưởng đời mình đến đây là hết”, chú nói với tôi, giọng nghẹn lại.
Lúc chú đến nhà thuốc, tôi phải xuống tận quầy lễ tân khám vì chú không thể lên tầng. Nhìn chú ngồi đó, được hai người xách nách dìu từng bước, tôi thương lắm. Tôi kê bài thuốc Đỗ Minh Thoát Vị Thang rồi thêm 24 buổi châm cứu bấm huyệt. Tôi dặn chú: “Chú cứ tin tôi, kiên trì dùng thuốc, rồi sẽ có ngày chú tự đi lại được”. Thú thật, lúc đó tôi cũng hồi hộp, vì bệnh chú nặng, không phải ai cũng đáp ứng nhanh. Nhưng tôi tin vào bài thuốc gia truyền và cái tâm của mình.
May sao, chú Đăng không bỏ cuộc. Sau 15 ngày, chú nhắn: “Tôi tự ngồi được lên xe lăn rồi, không cần vợ dìu nữa”. Rồi 24 ngày sau, chú chống nạng đến nhà thuốc, cười tươi: “Cậu Tuấn ơi, tôi đi được rồi!” Đến tháng thứ 5, chú tự bước vào phòng khám, dáng đi vững vàng, da dẻ hồng hào, không còn bủng beo như trước. Chú bảo: “Nhờ cậu mà tôi có lại hy vọng, tôi tưởng mình phải nằm liệt đến cuối đời”. Nghe chú nói, tôi mừng rưng rưng. Không phải vì bài thuốc hiệu quả – cái đó tôi tin từ lâu – mà vì chú đã giữ được ngọn lửa hy vọng nhỏ bé ấy, dù trong những ngày khó nhất.
Qua chuyện của chú Đăng, tôi càng thấm: làm nghề y, mình không chỉ chữa bệnh, mà còn là người giữ lửa, thổi bùng lên hy vọng cho những ai đang tuyệt vọng. Có những người đến với tôi khi họ chẳng còn tin vào điều gì nữa, nhưng chỉ cần họ chịu nắm tay tôi, chịu bước tiếp, tôi tin mình sẽ giúp họ tìm lại ánh sáng. Đó là điều khiến tôi yêu nghề này và cũng là động lực để tôi không ngừng cố gắng.
Con đường dài: Từ Hà Nam đến hai miền đất nước
20 năm làm nghề, tôi đưa Đỗ Minh Đường từ một nhà thuốc nhỏ ở quê Hà Nam đến Hà Nội, rồi mở thêm chi nhánh ở TP. Hồ Chí Minh. Có người hỏi tôi: “Cậu làm thế nào mà kiên trì được vậy?”. Tôi cười, bảo: “Chẳng có bí quyết gì đâu, chỉ là tôi tin vào cái nghề này, tin vào những thang thuốc tổ tiên để lại.”
Nhưng để có được ngày hôm nay, tôi cũng trải qua không ít thăng trầm. Thời mới ra Hà Nội, tôi gần như làm lại từ đầu. Thuê mặt bằng, tìm nguồn thảo dược sạch, xây dựng đội ngũ – cái gì cũng khó. Có hôm ngồi nhìn nhà thuốc vắng hoe, tôi tự hỏi: “Liệu mình có đi sai đường không?” Nhưng rồi tôi nhớ lời bà cô: “Cứ làm đúng, làm tốt, trời không phụ lòng người.” Tôi lại lao vào công việc, nghiên cứu thêm bài thuốc, trồng thêm vườn thảo dược, chỉ mong bà con khắp nơi được dùng thuốc sạch, thuốc tốt.
Giờ đây, mỗi lần nhìn bệnh nhân đến nhà thuốc đông vui, nghe họ kể chuyện khỏe lại, tôi thấy mọi mệt mỏi tan biến. Tôi tự nhủ: “Con đường này dài thật, nhưng đáng lắm. Chỉ cần mình kiên nhẫn, chỉ cần bà con còn hy vọng, thì nghề y này sẽ không bao giờ lụi tắt.”
Lời gửi gắm từ một lương y
Tôi viết những dòng này không phải để kể lể, mà là để tâm sự với bà con – những người đã tin tưởng, ủng hộ tôi và Đỗ Minh Đường suốt bao năm. Nghề y với tôi là một hành trình, không có điểm dừng, không có đích đến cuối cùng. Mỗi ngày, tôi vẫn học, vẫn mày mò, vẫn trăn trở làm sao để bài thuốc tốt hơn, để giúp được nhiều người hơn.
Tôi luôn tin rằng, làm nghề y không chỉ cần cái tài, mà còn phải có cái tâm. Nhưng trên hết, nó cần kiên nhẫn và hy vọng – kiên nhẫn để vượt qua khó khăn, hy vọng để giữ lửa cho chính mình và cho người bệnh. Nếu bà con hỏi tôi: “Cậu có định nghỉ không?” Tôi sẽ trả lời: “Không đâu. Tôi vẫn đang đi trên con đường này và sẽ đi đến khi nào còn đủ sức.”
Cảm ơn bà con đã lắng nghe câu chuyện của tôi – một lương y bình dị, lớn lên từ cánh đồng quê, mang theo lời dạy của bà cô và ước mơ giản đơn: MANG SỨC KHỎE ĐẾN CHO MỌI NGƯỜI. Mong rằng, qua những dòng này, bà con hiểu hơn về nghề y, về cái tâm của tôi.
Cảm ơn bà con đã đọc hết bài chia sẻ của tôi!
Đánh giá bài viết