Nam Y Đỗ Minh Đường – Nơi Tuấn tôi cùng cộng sự giữ nghề, giữ đạo thuốc Nam
Tuấn tôi sinh ra trong một gia đình làm nghề thuốc Nam. Từ thuở còn nhỏ, hình ảnh quen thuộc nhất trong ký ức của tôi không phải là những buổi vui chơi rong ruổi như bạn bè cùng trang lứa, mà là mùi thảo dược phơi trước sân, là tiếng chày giã thuốc đều đều mỗi sớm, là dáng ông bà, cha chú cặm cụi bên từng thang thuốc cho bà con. Nghề thuốc đến với Tuấn tôi không phải bằng sự lựa chọn nhất thời, mà bằng cả một quá trình được hun đúc từ truyền thống gia đình, từ trách nhiệm và đạo lý của người làm nghề y.
Nam y Đỗ Minh Đường, với Tuấn tôi, không đơn thuần là một nhà thuốc. Đó là nơi giữ gìn gia nghiệp, giữ lấy đạo làm thầy thuốc, và quan trọng hơn cả là giữ trọn cái tâm với bà con bệnh nhân.

Giữ nghề – giữ lấy cái gốc của thuốc Nam
Thuốc Nam là thuốc của người Việt, sinh ra từ đất Việt, gắn với thổ nhưỡng, khí hậu và thể trạng người Việt. Tuấn tôi luôn tin rằng, muốn chữa bệnh hiệu quả và lâu dài cho bà con thì trước hết phải hiểu con người Việt, hiểu cơ địa người Việt, hiểu cách bệnh sinh ra và âm thầm tiến triển trong cơ thể.
Ngày nay, y học hiện đại phát triển, thuốc men tiện lợi, tác dụng nhanh. Nhưng Tuấn tôi cũng chứng kiến không ít bà con uống thuốc Tây lâu ngày rồi sinh ra tác dụng phụ, bệnh cũ chưa dứt thì bệnh mới đã phát sinh. Có người khỏi triệu chứng trước mắt nhưng sức khỏe ngày một suy kiệt. Đó là lúc bà con tìm về thuốc Nam, tìm về Đông y – như một cách chữa lành từ gốc.
Giữ nghề thuốc Nam không chỉ là giữ lại những bài thuốc cổ, mà là giữ lấy tinh hoa, giữ cách tư duy chữa bệnh toàn diện. Nghề này không cho phép làm qua loa, không cho phép chạy theo lợi nhuận mà bỏ quên sức khỏe người bệnh. Một thang thuốc đưa ra, Tuấn tôi luôn tự hỏi: thuốc này có thực sự phù hợp với thể trạng bà con không? Uống vào có an toàn không? Có giúp cơ thể tự phục hồi hay chỉ là đè triệu chứng?
Giữ đạo – đạo làm thầy thuốc đặt chữ TÂM lên đầu
Tuấn tôi vẫn thường nói với các cộng sự rằng: “Làm nghề y, trước khi giỏi nghề thì phải giữ đạo”. Đạo ở đây là đạo làm người, là lương tâm, là trách nhiệm với sinh mạng và sức khỏe của bà con.
Ở Nam y Đỗ Minh Đường, mỗi bệnh nhân đến thăm khám đều được hỏi han cẩn thận, bắt mạch kỹ lưỡng, xem xét từ triệu chứng bên ngoài đến căn nguyên bên trong. Tuấn tôi không vội kê đơn, càng không có chuyện “ai cũng dùng một bài thuốc giống nhau”. Bởi mỗi người một cơ địa, một nền tạng khác nhau, bệnh giống nhau nhưng cách chữa phải khác.
Có những bà con bệnh nhẹ, Tuấn tôi tư vấn thay đổi ăn uống, sinh hoạt, kết hợp thuốc mức độ vừa phải. Có những người bệnh nặng, bệnh lâu năm, phải kiên trì từng bước, vừa chữa bệnh, vừa bồi bổ tạng phủ, vừa nâng sức đề kháng. Tuấn tôi luôn nói rõ cho bà con hiểu: thuốc Nam không phải “thần dược”, không phải uống vài hôm là khỏi ngay, nhưng nếu đi đúng hướng thì bệnh sẽ bền, ít tái phát, sức khỏe cũng tốt lên từng ngày.
Giữ đạo còn là không vì lợi nhuận mà đánh đổi chất lượng thuốc. Dược liệu đưa vào bài thuốc phải rõ nguồn gốc, sạch, không pha tạp, không trộn lẫn tân dược. Đó là nguyên tắc bất di bất dịch mà Tuấn tôi và cộng sự luôn nhắc nhau.

Giữ thuốc – giữ từng vị dược liệu như giữ sinh mệnh
Một bài thuốc Nam tốt không chỉ nằm ở bài bản, mà còn nằm ở chất lượng từng vị thuốc. Tuấn tôi luôn trăn trở về điều này. Bởi nếu dược liệu kém chất lượng, nhiễm hóa chất, thu hái sai thời điểm thì dù bài thuốc có hay đến mấy cũng không thể phát huy hiệu quả.
Chính vì vậy, Đỗ Minh Đường luôn chú trọng chủ động nguồn dược liệu. Nhiều vị thuốc được trồng tại các vườn dược liệu sạch, đạt tiêu chuẩn, thu hái đúng mùa, sơ chế cẩn thận. Những vị không tự trồng được thì lựa chọn kỹ lưỡng từ những vùng dược liệu uy tín, đảm bảo dược tính và độ an toàn.
Tuấn tôi vẫn dặn cộng sự: “Một vị thuốc đưa vào thang thuốc là đưa cả trách nhiệm của mình vào đó”. Bà con uống thuốc là đặt niềm tin vào thầy thuốc, vào nhà thuốc. Niềm tin ấy không được phép bị phản bội.
Nam y Đỗ Minh Đường – không chỉ chữa bệnh, mà còn đồng hành cùng bà con
Điều khiến Tuấn tôi trăn trở nhất không phải là chữa được bao nhiêu ca bệnh, mà là làm sao để bà con hiểu đúng về bệnh của mình, hiểu cách giữ gìn sức khỏe lâu dài. Nhiều bà con sau khi điều trị ổn định vẫn giữ liên lạc, hỏi han cách ăn uống, sinh hoạt, phòng bệnh tái phát. Với Tuấn tôi, đó là niềm vui lớn của người làm nghề.
Tuấn tôi và cộng sự không coi bà con là “khách”, mà là người thân. Có những cụ già, những người bệnh ở xa, chỉ cần nghe giọng nói quen thuộc qua điện thoại cũng thấy yên tâm hơn. Có những bệnh nhân trẻ, áp lực công việc, stress kéo dài, Tuấn tôi không chỉ kê thuốc mà còn khuyên họ cách sống chậm lại, lắng nghe cơ thể mình.
Nam y, với Tuấn tôi, là y học của sự thấu hiểu và bền bỉ. Chữa bệnh không phải là cuộc chạy nước rút, mà là hành trình dài cần sự kiên trì của cả thầy thuốc và người bệnh.

Giữ nghề cho hôm nay, truyền nghề cho mai sau
Tuấn tôi hiểu rằng, nếu chỉ giữ nghề cho riêng mình thì chưa đủ. Nghề thuốc Nam cần được trao truyền, cần có lớp kế cận vừa giỏi chuyên môn, vừa vững y đức. Vì vậy, tại Đỗ Minh Đường, Tuấn tôi luôn chú trọng đào tạo đội ngũ, truyền lại không chỉ kiến thức sách vở mà cả kinh nghiệm thực tế, cả cách hành nghề tử tế.
Tuấn tôi thường nói với các bạn trẻ theo nghề: “Học làm thầy thuốc trước hết phải học làm người. Có tâm thì tay thuốc mới vững, có đức thì nghề mới bền”. Nghề này không hào nhoáng, không dễ làm giàu nhanh, nhưng nếu làm đúng thì sẽ là nghề nuôi sống mình bằng sự tử tế và mang lại giá trị lâu dài cho cộng đồng.
Lời gửi đến bà con
Nam y Đỗ Minh Đường tồn tại và phát triển đến hôm nay không phải nhờ những lời quảng cáo hoa mỹ, mà nhờ niềm tin của bà con suốt nhiều thế hệ. Tuấn tôi luôn biết ơn những người đã tin tưởng, đã kiên trì đồng hành cùng nhà thuốc trong hành trình chữa bệnh bằng thuốc Nam.
Tuấn tôi không dám nói rằng thuốc Nam chữa được tất cả mọi bệnh, nhưng Tuấn tôi tin rằng, nếu bà con được thăm khám đúng, dùng thuốc đúng, sống điều độ thì cơ thể sẽ tự có cách hồi phục. Thuốc Nam là để hỗ trợ cơ thể, chứ không phải áp đặt hay ép buộc.
Giữ nghề – giữ đạo – giữ thuốc Nam, đó không chỉ là khẩu hiệu, mà là con đường Tuấn tôi và cộng sự lựa chọn để đi đến cùng. Chỉ mong sao, mỗi thang thuốc trao đi đều giúp bà con nhẹ bệnh hơn, khỏe hơn, an tâm hơn. Và như thế, nghề thuốc Nam vẫn còn nguyên giá trị, nguyên đạo lý giữa cuộc sống nhiều biến động hôm nay.
Tuấn tôi TƯ VẤN MIỄN PHÍ