Không Có Bệnh Nhân Khó, Chỉ Có Cơ Thể Đang Quá Mệt

Tuấn tôi làm nghề thuốc đã hơn hai mươi năm, gặp đủ mọi thể bệnh, đủ mọi hoàn cảnh. Có người mới đau dăm ba hôm, có người mang bệnh đã mười, hai mươi năm. Có người chữa một thời gian đã đỡ, cũng có người điều trị rất lâu mới thấy chuyển biến. Và cũng có những bà con, sau nhiều lần chạy chữa khắp nơi, quay về với Đông y trong tâm thế vừa hy vọng, vừa nghi ngại.

Nhưng có một điều, Tuấn tôi luôn tin và vẫn thường nói với bà con: không có bệnh nhân khó, chỉ có cơ thể đang quá mệt.

Cơ thể con người giống như một cái cây. Khi cây xanh tốt, chỉ cần chút phân, chút nước là tự hồi phục. Nhưng khi rễ đã khô, thân đã mục, lá đã úa, thì dù có tưới bao nhiêu nước cũng không thể xanh lại trong ngày một ngày hai. Muốn cây sống, phải kiên nhẫn nuôi lại từ gốc.

Người bệnh cũng vậy.

Khi bà con tự cho mình là “cơ địa khó”

Rất nhiều bà con đến gặp Tuấn tôi than rằng:

“Thầy ơi, con uống đủ loại thuốc rồi mà không khỏi.”

“Thầy ơi, sao người khác uống thuốc thầy nhanh đỡ, còn con thì chậm quá.”

“Thầy ơi, con chắc là cơ địa khó chữa lắm.”

Tuấn tôi nghe mà thương nhiều hơn là buồn. Bởi trong mắt Tuấn tôi, không có ai là “cơ địa khó chữa”, chỉ có những cơ thể đã chịu đựng quá lâu, bị bào mòn quá nhiều, nên khả năng tự phục hồi đã yếu đi rất nhiều.

Có bà con bị viêm xoang mười mấy năm, ngày nào cũng nghẹt mũi, đau đầu, mất ngủ. Có người bị dạ dày, trào ngược kéo dài, ăn không ngon, người lúc nào cũng mệt mỏi. Có người bị viêm họng, viêm amidan tái đi tái lại, cổ họng lúc nào cũng rát, nuốt nước bọt cũng khó chịu. Những cái bệnh ấy không chỉ làm đau một chỗ, mà nó làm cơ thể suy kiệt từng chút một.

Khi cơ thể đã mệt, thì thuốc không còn là “phép màu”. Thuốc lúc này chỉ là một bàn tay nâng đỡ, giúp cơ thể từng bước đứng dậy.

Đông y nuôi lại cơ thể, không đi tìm cách diệt bệnh

Tuấn tôi luôn nói với bà con: Đông y không chữa bệnh theo kiểu “đánh nhanh, thắng nhanh”. Đông y đi con đường khác – con đường khôi phục lại khả năng tự cân bằng của cơ thể. Mà cái gì đã mất cân bằng lâu ngày, thì không thể lấy lại chỉ bằng vài thang thuốc.

Có những ca bệnh, Tuấn tôi biết ngay từ đầu rằng sẽ phải đi đường dài. Nhưng Tuấn tôi vẫn nhận, vẫn đồng hành, bởi Tuấn tôi tin: chỉ cần cơ thể còn muốn sống, còn muốn hồi phục, thì không có gì là vô vọng.

Điều quan trọng nhất không phải là bệnh nặng hay nhẹ, mà là cơ thể còn khả năng đáp ứng hay không.

Có bà con uống thuốc, thấy đỡ chậm thì nản. Nhưng Tuấn tôi nhìn thấy những tín hiệu rất nhỏ: ngủ sâu hơn, ăn ngon hơn, người bớt mệt hơn, tinh thần ổn hơn. Những thay đổi ấy, với Đông y, là những dấu hiệu quý giá. Nó cho thấy cơ thể đang bắt đầu tỉnh lại sau một thời gian dài mệt mỏi.

Tuấn tôi luôn nhắc bà con: đừng chỉ nhìn vào triệu chứng giảm nhanh hay chậm, mà hãy nhìn vào tổng thể con người mình. Khi cơ thể khỏe lên từ bên trong, bệnh tự khắc sẽ lùi.

Điều Tuấn tôi sợ nhất không phải bệnh khó

Có người hỏi Tuấn tôi: “Thầy có sợ gặp bệnh khó không?”

Tuấn tôi chỉ cười. Vì làm nghề này, nếu sợ bệnh khó thì đã không đi được lâu. Tuấn tôi chỉ sợ nhất một điều: bà con mất niềm tin vào chính cơ thể mình.

Khi người bệnh tin rằng mình “hết cách rồi”, thì lúc ấy, cơ thể cũng dễ buông xuôi theo. Nhưng khi người bệnh tin rằng mình còn cơ hội, còn khả năng hồi phục, thì cơ thể sẽ tự mở ra những cánh cửa mà chính khoa học đôi khi cũng không lý giải hết được.

Tuấn tôi từng gặp rất nhiều ca bệnh, ban đầu nhìn vào hồ sơ ai cũng lắc đầu. Nhưng chỉ cần người bệnh kiên trì, sống điều độ hơn, ăn uống tốt hơn, ngủ nghỉ đúng giờ hơn, kết hợp thuốc phù hợp, thì cơ thể từng chút một thay đổi.

Đông y không đi tìm cách “diệt” bệnh, mà đi tìm cách “nuôi” cơ thể khỏe lại. Khi đất tốt, cây sẽ tự khỏe. Khi người khỏe, bệnh sẽ tự yếu. Vì vậy, Tuấn tôi chưa bao giờ gọi một bà con nào là “bệnh nhân khó”. Tuấn tôi chỉ gọi họ là những người đang quá mệt, cần được nghỉ ngơi, được nuôi dưỡng lại từ gốc rễ.

Làm nghề thuốc, Tuấn tôi học được một điều: chữa bệnh cũng giống như chăm một đứa trẻ ốm lâu ngày. Không thể thúc ép, không thể nóng vội. Chỉ có thể nhẹ nhàng, kiên nhẫn, và đặt hết cái tâm vào từng thay đổi nhỏ.

Có khi chỉ là một giấc ngủ ngon hơn. Có khi chỉ là bữa ăn thấy miệng hơn. Có khi chỉ là một buổi sáng thức dậy thấy người nhẹ hơn hôm qua. Những điều nhỏ ấy, với Tuấn tôi, là những dấu hiệu rất lớn của sự hồi sinh.

Tuấn tôi viết những dòng này không phải để nói rằng Đông y là con đường duy nhất. Tuấn tôi chỉ muốn bà con hiểu rằng: cơ thể mình không phải là một cỗ máy hỏng cần thay linh kiện, mà là một sinh thể sống, cần được lắng nghe, thấu hiểu và nuôi dưỡng.

Nếu bà con đang điều trị mà chưa thấy kết quả như mong muốn, xin đừng vội trách thuốc, đừng vội trách thầy, và cũng đừng trách chính mình. Hãy nhớ rằng: có thể cơ thể mình chỉ đang quá mệt, và cần thêm thời gian để hồi phục.

Tuấn tôi luôn tin, trong mỗi con người đều có sẵn khả năng tự chữa lành. Người thầy thuốc chỉ là người gợi lại con đường đó. Và với Tuấn tôi, được đồng hành cùng bà con trên con đường ấy – dù ngắn hay dài – đã là một cái duyên rất lớn của nghề.

Tuấn tôi vẫn thường nói với bà con rằng: chữa bệnh không phải là cuộc đối thoại giữa thuốc và bệnh, mà là cuộc đối thoại giữa con người với chính cơ thể mình. Khi bà con chịu lắng nghe cơ thể hơn, hiểu mình hơn, thương mình hơn, thì cơ thể sẽ đáp lại bằng những chuyển biến rất thật.

Có những lúc, điều cơ thể cần không chỉ là thuốc, mà là một nhịp sống chậm lại, một giấc ngủ trọn vẹn hơn, một bữa ăn đúng giờ, một tâm thế nhẹ nhàng hơn với chính mình. Những điều tưởng như rất nhỏ ấy, nhưng lại là nền móng cho sức khỏe bền lâu.

Tuấn tôi làm nghề thuốc, càng về sau càng hiểu: chữa khỏi bệnh là một kết quả, nhưng giúp người bệnh học cách sống khỏe mới là giá trị lớn nhất. Khi bà con biết giữ gìn cơ thể mình, thì bệnh dù có đến, cũng không còn dễ dàng ở lại.

Và nếu hôm nay bà con còn đang trên hành trình chữa bệnh, xin hãy coi đó không phải là một gánh nặng, mà là một cơ hội để mình hiểu và thương chính mình nhiều hơn. Bởi chỉ cần bà con còn yêu thương cơ thể mình, thì cơ thể sẽ không bao giờ quay lưng lại với bà con.

Nên nếu hôm nay bà con còn đang mệt, còn đang đau, còn đang lo lắng vì bệnh tật, Tuấn tôi chỉ muốn nói một câu rất thật lòng: Bà con không khó chữa. Chỉ là cơ thể bà con đã mệt quá lâu rồi.

Và chỉ cần bà con còn tin, còn kiên trì, thì cơ thể nhất định sẽ có ngày đứng dậy, theo cách chậm rãi nhưng bền bỉ nhất. Tuấn tôi tin điều đó – và vẫn tin như ngày đầu bước vào nghề thuốc.

bacsituan bacsituan
"Thuốc Nam tinh túy, hợp người, hợp tâm. Lành sâu gốc bệnh, dưỡng sức bền lâu." quote

Bà con có vấn đề về sức khỏe cần được giải đáp, hỏi ngay nhé, Tuấn tôi sẽ trả lời sớm.
Bài viết cùng chủ đề
Thành phần thuốc xương khớp Đỗ Minh
Một bệnh có thể kéo theo cả đống bệnh nếu không điều trị sớm đó bà con