Gia Đình – Điểm Tựa Vững Chắc Trong Hành Trình Chữa Bệnh Cứu Người Của Tôi

Từ khi bước chân vào con đường hành y, Tuấn tôi luôn tâm niệm rằng chữa bệnh cứu người không chỉ là một cái nghề, mà đó là một sứ mệnh. Nhưng để có thể đi xa trên hành trình ấy, ngoài tâm huyết, sự nỗ lực không ngừng nghỉ, tôi còn may mắn có được một điểm tựa vững chắc – chính là gia đình.
Những ngày đầu gian nan và sự dìu dắt của cố Lương Y Đỗ Thị Hiển
Bà con nào theo dõi Tuấn tôi lâu thì cũng biết, tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống làm nghề y. Nhà thuốc Đỗ Minh Đường tôi đến nay cũng hình thành và phát triển được 155 năm rồi và bản thân tôi cũng đã gắn bó với nghề được 20 năm, là truyền nhân đời thứ 5 của dòng họ kế thừa, phát triển sự nghiệp.
Chia sẻ thật với bà con là từ nhỏ, tôi đã được nghe những câu chuyện về nghề y, về những vị lương y trong dòng họ Đỗ Minh đã tận tâm cứu chữa cho biết bao bệnh nhân. Nhưng để đi từ những câu chuyện truyền miệng đến việc thực sự bước vào con đường hành y, đó là một chặng đường đầy thử thách.
Cố lương y Đỗ Thị Hiển – bà cô đáng kính của tôi – chính là người đã đặt những viên gạch đầu tiên cho hành trình làm thầy thuốc của tôi. Bà không chỉ dạy tôi cách bốc thuốc, cách bắt mạch, mà còn dạy tôi về lòng nhân ái, về cái tâm của người làm nghề y. Mỗi ngày, bà đều kiên trì chỉ bảo, truyền đạt lại những bí quyết gia truyền mà bà đã dày công nghiên cứu và ứng dụng trong suốt cuộc đời mình.
Tôi nhớ những buổi sáng tinh mơ theo bà lên rừng tìm dược liệu, những đêm dài miệt mài nghiền ngẫm từng phương thuốc. Chính bà là người đã giúp tôi nhận ra rằng, làm nghề y không chỉ đơn giản là chữa bệnh, mà còn là cả một trách nhiệm lớn lao với người bệnh và với truyền thống gia đình.
Cha mẹ tôi cũng là những người luôn đứng sau, âm thầm ủng hộ. Cha tôi không theo nghề y nhưng luôn dạy tôi phải sống có trách nhiệm, giữ chữ tín trong mọi việc. Còn mẹ tôi, bà lo lắng nhưng luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi, chỉ cần tôi làm bằng cả tấm lòng. Chính tình yêu thương ấy đã tiếp thêm động lực để tôi vững bước trên con đường mà mình đã chọn.
Những ngày đầu hành nghề, tôi không có nhiều bệnh nhân, cũng không có tên tuổi. Nhưng gia đình chưa bao giờ nghi ngờ khả năng của tôi. Cha mẹ tôi vẫn động viên: “Cứ làm nghề bằng cái tâm, rồi sẽ có ngày người ta nhận ra giá trị thật sự”. Những lời ấy là kim chỉ nam giúp tôi kiên trì bám trụ, dù có những lúc tưởng chừng muốn buông bỏ.

Đối mặt với thử thách – Gia đình luôn là chỗ dựa vững chắc
Nhưng con đường hành y chưa bao giờ là dễ dàng. Tôi không chỉ đối mặt với những thử thách trong việc phát triển bài thuốc, phát triển nhà thuốc, phát triển tâm huyết bao đời của cả dòng họ mà còn gặp nhiều khó khăn đến từ xã hội.
Những năm gần đây, nghề y truyền thống chịu ảnh hưởng bởi vấn nạn ‘ba đời’, những chiêu trò lừa đảo từ những người mạo danh lương y chân chính để trục lợi. Họ lợi dụng sự cả tin của người bệnh, thổi phồng công dụng của những bài thuốc không rõ nguồn gốc. Điều này đã khiến không ít người mất niềm tin vào y học cổ truyền, ảnh hưởng đến uy tín của những người thầy thuốc chân chính như tôi.
Có những lúc tôi cảm thấy chán nản, bất lực. Nhưng chính gia đình là những người đã giúp tôi giữ vững niềm tin. Cha tôi nói với tôi: “Con không thể kiểm soát được những kẻ mạo danh, nhưng con có thể kiểm soát được cách mình làm nghề. Chỉ cần con làm đúng, làm tốt, thì bệnh nhân sẽ tự tìm đến con”. Những lời dạy ấy đã giúp tôi thêm kiên định với con đường mình đã chọn.
Ngoài ra, việc phát triển thương hiệu cũng là một thử thách không nhỏ. Khi tôi quyết định đưa các bài thuốc nam gia truyền Đỗ Minh Đường lên các phương tiện truyền thông, tiếp cận bệnh nhân trên khắp cả nước, đã có rất nhiều ý kiến trái chiều. Có người ủng hộ, nhưng cũng có không ít người nghi ngờ.
Mỗi lần gặp áp lực, mẹ tôi lại an ủi: “Mình chỉ cần tập trung vào việc chữa bệnh, đừng quá bận tâm đến lời đàm tiếu. Cứ đi đúng hướng rồi sẽ có người nhận ra giá trị thực sự”. Thật mừng là đến giờ có khá đông bà con tin tưởng vào Tuấn tôi, tin tưởng vào phương pháp điều trị của tôi bởi nó thực sự có hiệu quả.
Những nhóm cộng đồng tôi lập lên với mục đích chia sẻ kiến thức cũng nhận được sự hưởng ứng rất lớn từ bà con. Đó là niềm vui, là động lực để mỗi ngày tôi nghiên cứu và chia sẻ nhiều hơn nữa những kiến thức bổ ích về y học cho bà con theo dõi.
Vợ – Hậu phương vững chắc đằng sau Tuấn tôi
Là một thầy thuốc, quỹ thời gian của tôi dành cho gia đình không nhiều. Nhà thuốc Đỗ Minh Đường làm việc tất cả các ngày trong tuần, đồng nghĩa với việc là tôi cũng làm việc full tuần. Có chăng thỉnh thoảng có việc gì quan trọng thì tôi mới nghỉ bởi công việc thăm khám bệnh nhân luôn đặt lên hàng đầu. Nhưng may mắn thay, tôi có một người vợ thấu hiểu và sẻ chia.
Vợ tôi không chỉ là người bạn đời, mà còn là hậu phương vững chắc giúp tôi yên tâm làm nghề. Cô ấy hiểu rằng nghề y là một sự hy sinh, hiểu rằng những lần tôi vắng nhà không phải vì không muốn bên cạnh gia đình, mà vì có những người bệnh đang cần tôi giúp đỡ. Cô ấy thay tôi chăm sóc con cái, lo toan việc nhà, để tôi có thể dốc hết tâm huyết vào sự nghiệp chữa bệnh cứu người.
Có những lúc tôi căng thẳng, mệt mỏi, chính cô ấy là người động viên, an ủi, giúp tôi lấy lại tinh thần. Nhờ có vợ, tôi mới có thể chuyên tâm cống hiến mà không quá lo lắng về gia đình. Đó là điều mà không phải ai cũng có được và tôi luôn trân trọng điều đó.

Gia đình – Nguồn sức mạnh giúp tôi tiếp tục cống hiến
Dù đã trải qua biết bao thăng trầm, tôi vẫn vững vàng trên con đường chữa bệnh cứu người. Và tôi biết rằng, nếu không có gia đình – không có sự dìu dắt của cố lương y Đỗ Thị Hiển, không có sự ủng hộ của cha mẹ, không có sự sẻ chia của vợ con – có lẽ tôi đã không thể đi xa đến vậy.
Hành trình này vẫn còn tiếp diễn, tôi vẫn còn nhiều điều phải làm, nhưng tôi tin rằng chỉ cần gia đình luôn bên cạnh, tôi sẽ có đủ sức mạnh để tiếp tục cống hiến, để gìn giữ và phát triển Đỗ Minh Đường, phát triển và nâng tầm thuốc Nam, cây thuốc Việt; giúp nhiều người bệnh hơn nữa tìm lại sức khỏe cũng như niềm tin vào y học cổ truyền.
Tôi luôn biết ơn gia đình mình – những người đã âm thầm giúp tôi đứng vững trước mọi khó khăn. Và tôi cũng mong rằng, mỗi người thầy thuốc như tôi đều sẽ có một điểm tựa vững chắc để có thể tiếp tục hành trình đầy ý nghĩa này.
Đánh giá bài viết