Người Thầy Thuốc Cũng Cần Được Chữa Lành

Nghề thuốc với Tuấn tôi không chỉ là một cái nghề, mà là một mối duyên sâu đậm, một ngọn lửa được thắp lên từ cha ông dòng họ Đỗ Minh qua bao thế hệ. Người ta thường thấy tôi trong hình ảnh một người thầy thuốc điềm tĩnh, tận tâm, nhưng ít ai biết rằng, tôi cũng có những phút giây chênh vênh, những ngày lòng nặng trĩu vì áp lực.
Hôm nay, tôi muốn mở lòng chia sẻ – không phải để kể về những thành tựu, mà để nói về những khó khăn tâm lý mà người làm thuốc như tôi từng đối mặt và cách tôi vượt qua để tiếp tục con đường này.
Những khó khăn về tâm lý của người làm thuốc
Người ta thường nghĩ lương y là những người luôn bình tĩnh, luôn có cách giải quyết cho mọi vấn đề sức khỏe. Nhưng chúng tôi cũng là con người, cũng có những lúc mệt mỏi, chán nản.
Tuấn tôi nhớ có lần, một bệnh nhân bị đau dạ dày mãn tính tìm đến tôi sau khi đã dùng đủ loại thuốc mà không khỏi. Tôi kê đơn, dặn dò kỹ lưỡng, hy vọng bài thuốc gia truyền của nhà mình sẽ giúp anh ấy. Nhưng vài tuần sau, anh ấy quay lại, nói rằng tình trạng vẫn chưa cải thiện nhiều.
Anh không trách tôi, nhưng ánh mắt thất vọng ấy khiến tôi day dứt. Tôi tự hỏi: “Liệu mình có bỏ sót điều gì không? Liệu bài thuốc này có còn phù hợp nữa không?”. Dù không phải trường hợp quá nghiêm trọng, nhưng cảm giác ấy vẫn khiến lòng tôi trĩu nặng.
Áp lực của nghề thuốc không chỉ đến từ những lần điều trị chưa đạt kết quả như mong đợi, mà còn từ những thay đổi trong xã hội. Ngày nay, tôi thấy nhiều người quay lưng với thuốc Nam, ít ưa chuộng những bài thuốc từ cây cỏ mà cha ông ta đã dùng hàng trăm năm. Họ thích những viên thuốc Tây nhanh gọn, hay những phương pháp hiện đại hơn.

Có lần, một người quen nói với tôi: “Thuốc Nam giờ lỗi thời rồi, uống lâu mà chẳng thấy hiệu quả ngay, ai mà chờ được!”. Nghe câu đó, tôi không giận, nhưng lòng buồn. Tôi tự hỏi: “Liệu những giá trị mà mình gìn giữ có đang dần bị lãng quên? Liệu mình có đang đi ngược dòng thời đại?”. Là một lương y, tôi hiểu rằng mỗi người có quyền lựa chọn cách chữa trị cho mình, nhưng sự nghi ngờ ấy đôi khi khiến tôi cảm thấy cô đơn trên con đường mình đã chọn.
Chưa hết, nghề thuốc của tôi còn đối mặt với những thử thách khác. Khi vấn nạn “nhà tôi 3 đời” nổi lên, với những lời quảng cáo quá đà từ một số nơi, nhiều người bắt đầu nhìn nhà thuốc và phòng khám của tôi bằng ánh mắt nghi ngờ. Họ đánh đồng chúng tôi với những nơi kém chất lượng, thiếu uy tín.
Có người từng hỏi thẳng tôi: “Lương y Tuấn ơi, thuốc nhà ông có thật sự tốt không, hay cũng chỉ là chiêu trò?”. Nghe câu hỏi ấy, tôi vừa buồn, vừa tổn thương. Bao năm nay, tôi và các lương y dòng họ Đỗ Minh đã đặt tâm huyết vào từng thang thuốc, từng cây cỏ, vậy mà chỉ vì những lời đồn đại, công sức ấy bị nghi ngờ.
Những khó khăn ấy, dù không quá lớn lao, vẫn đủ để khiến tâm hồn tôi chao đảo. Là một lương y, tôi luôn muốn giữ tâm sáng, nhưng có những ngày, tôi thấy mình bị cuốn vào vòng xoáy của áp lực, của sự nghi ngờ và cả của chính những câu hỏi trong lòng.
Tìm lại động lực và niềm vui trong nghề
Dẫu có những lúc chùn bước, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ nghề thuốc. Đây là máu thịt, là hơi thở của tôi. Để vượt qua những khó khăn ấy, tôi đã học cách chữa lành chính mình và tôi muốn chia sẻ hành trình đó với bà con – không phải để khoe mẽ, mà để hy vọng rằng nếu bà con cũng đang mệt mỏi trong công việc, bà con sẽ tìm thấy chút ánh sáng.
Đầu tiên, tôi trở về với cội nguồn. Tôi thường ngồi một mình trong vườn thuốc gia đình, nơi những cây đinh lăng, sả, bạc hà… tỏa hương thơm dịu dàng. Tôi để lòng lắng lại, nghe tiếng gió, cảm nhận sự sống trong từng nhành cây. Thiên nhiên nhắc tôi rằng, thuốc Nam không phải là thứ lỗi thời, mà là món quà quý giá của đất trời. Dù người ta có quay lưng, tôi vẫn tin vào giá trị của những bài thuốc này, bởi chúng đã giúp bao thế hệ khỏe mạnh. Nghĩ vậy, tôi thấy lòng nhẹ nhàng hơn, như trút bỏ được nỗi buồn.
Thứ hai, tôi tìm niềm vui qua những điều giản dị. Có lần, một chị sau khi dùng bài thuốc xương khớp của tôi đã hết đau lưng, chị mang đến tặng tôi một bó rau sạch từ vườn nhà. Chị cười: “Cảm ơn lương y, giờ tôi lại làm việc nhà được rồi”. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng giá trị của nghề thuốc nằm ở những điều nhỏ bé như vậy.

Tôi bắt đầu tập trung vào những nụ cười, những lời cảm ơn, thay vì mãi lo lắng về những ánh mắt nghi ngờ. Mỗi lần giúp được một người, tôi tự pha một chén trà, ngồi ngắm mây trời và tự nhủ rằng mình vẫn đang làm điều ý nghĩa.
Thứ ba, tôi học cách đối diện với những lời nghi ngờ. Khi người ta đánh đồng nhà thuốc của tôi với những nơi thiếu uy tín, tôi không vội thanh minh. Thay vào đó, tôi chọn cách chứng minh bằng hành động. Tôi vẫn tận tâm với từng bệnh nhân, vẫn giữ gìn chất lượng từng thang thuốc.
Dần dần, những người từng nghi ngờ quay lại, họ nói: “Tôi thấy ông làm việc có tâm, tôi tin ông”. Tôi hiểu rằng, niềm tin không thể đòi hỏi, mà phải xây dựng bằng chính cái tâm của mình. Điều đó giúp tôi lấy lại động lực, để không bị lung lay bởi những lời đồn đại.
Cuối cùng, tôi tìm sức mạnh từ chính những người bệnh. Họ là nguồn cảm hứng lớn nhất của tôi. Một lần, một bà cụ lớn tuổi bị chứng mất ngủ lâu năm có dùng bài thuốc mất thuốc của tôi, chỉ sau 1 tháng, cụ đã ngủ ngon giấc mỗi tối. Bà đã viết cho tôi một bức thư tay, viết rằng: “Nhờ lương y mà con tôi ngủ được rồi”.
Đọc những dòng chữ ấy, tôi tự nhủ rằng, dù thuốc Nam có bị ít người ưa chuộng, dù uy tín có bị nghi ngờ, chỉ cần tôi còn giúp được một người, tôi sẽ không ngừng cố gắng. Nghề thuốc không chỉ chữa lành cho người khác, mà qua đó, tôi cũng chữa lành chính mình.
Lời kết
Làm lương y, tôi hiểu rằng con đường này không bao giờ dễ dàng. Có những ngày tôi mệt mỏi vì thất bại nhỏ, vì sự quay lưng của người đời, hay vì những lời nghi ngờ không đáng có. Nhưng cũng chính trong những ngày ấy, tôi tìm thấy sức mạnh để bước tiếp. Người làm thuốc cũng cần được chữa lành và sự chữa lành ấy đến từ chính trái tim tôi, từ giá trị mà tôi theo đuổi và từ những người bệnh đã tin tưởng tôi.
Nếu bà con đang đọc bài viết này, tôi hy vọng câu chuyện của tôi sẽ mang đến cho mọi người chút ấm áp, chút động lực để vượt qua khó khăn trong cuộc sống hay công việc. Dù bà con làm nghề gì, hãy dành thời gian chữa lành chính mình. Với tôi, tôi sẽ tiếp tục hành trình này, với cây thuốc, với bài thuốc và với cái tâm của một lương y.
Cảm ơn bà con đã luôn tin tưởng và đồng hành cùng Tuấn tôi!
Lương y Đỗ Minh Tuấn
Giám đốc chuyên môn Nhà thuốc nam Đỗ Minh Đường và Phòng khám YHCT Lương y Đỗ Minh Tuấn
Đánh giá bài viết